Sơn dầu là chất liệu hội họa có tuổi đời hàng trăm năm, từ Jan van Eyck thời Phục Hưng đến các họa sĩ đương đại vẫn lựa chọn để sáng tác. Với hơn 12 năm đào tạo mỹ thuật cho hơn 100.000 học viên, Mỹ Thuật Bụi nhận thấy người mới học thường gặp khó khăn không phải vì thiếu năng khiếu mà vì chưa nắm đúng kỹ thuật ngay từ đầu. Nếu bạn đang muốn bắt đầu với sơn dầu hoặc cải thiện kỹ năng, hãy đọc bài viết dưới đây để hiểu rõ quy trình, tránh những lỗi phổ biến và vẽ hiệu quả hơn.
Một bộ dụng cụ đầy đủ nhưng không cần quá cầu kỳ là điều kiện tiên quyết.
Mua thiếu sẽ khiến quá trình vẽ bị ngắt quãng, còn mua thừa những món chưa cần dùng đến sẽ gây lãng phí không cần thiết cho người vừa bắt đầu.
Người mới nên bắt đầu với một bảng màu cơ bản gồm trắng titan, vàng cadmium hoặc vàng chanh, đỏ cadmium hoặc đỏ son, xanh dương phthalo hoặc xanh ultramarine, và đen ngà hoặc nâu đất cháy.
Từ năm màu cơ bản cộng trắng đen này, người vẽ có thể pha ra phần lớn các sắc độ cần thiết cho một bức tranh hoàn chỉnh.
Về hạng họa phẩm, thị trường chia làm hai loại chính là hạng học sinh (student grade) và hạng họa sĩ (artist grade).
Hạng học sinh có giá thấp hơn nhưng tỷ lệ sắc tố thường chỉ chiếm một phần nhỏ trong tuýp màu, phần còn lại là chất độn, khiến màu lên nhạt, kém trong trẻo và khó đạt độ bão hòa cao khi pha trộn.
Với người thật sự muốn nghiêm túc theo đuổi vẽ tranh sơn dầu, đầu tư vào một số tuýp màu hạng họa sĩ cho các gam màu thường dùng là khoản chi đáng cân nhắc ngay từ đầu.

Cọ lông cứng, thường làm từ lông heo, phù hợp để tán màu dày và tạo nét mạnh mẽ, trong khi cọ lông mềm tổng hợp hoặc lông sóc thích hợp cho các chi tiết nhỏ và lớp màu mỏng.
Người mới nên có ít nhất ba kích thước cọ, một cọ bản lớn để phủ nền, một cọ trung để tán khối, và một cọ nhỏ để đi chi tiết.
Dao vẽ (palette knife) không chỉ dùng để pha màu trên bảng mà còn là công cụ tạo texture đặc biệt khi quét trực tiếp lên tranh, mang lại hiệu ứng bề mặt dày, thô ráp mà cọ không làm được.
Dao vẽ cũng dễ vệ sinh hơn cọ rất nhiều vì màu không bám sâu vào kẽ lông, đây là lý do nhiều họa sĩ dùng dao để trộn màu lớn trên bảng thay vì dùng cọ.

Toan làm từ vải lanh (linen) có độ bền cao và bề mặt mịn hơn, trong khi toan cotton có giá thành phải chăng hơn và vẫn đáp ứng tốt nhu cầu luyện tập.
Toan bán sẵn trên thị trường thường đã được phủ gesso, nhưng nếu tự căng toan từ vải cuộn, người vẽ cần phủ ít nhất hai đến bốn lớp gesso, để khô hoàn toàn giữa mỗi lớp, sau đó dùng giấy nhám mịn xử lý bề mặt trước khi bắt đầu vẽ.
Gesso đóng vai trò như một lớp cách ly, ngăn axit và dầu trong sơn thấm trực tiếp vào sợi vải, nguyên nhân chính khiến toan mục và giòn theo thời gian nếu bỏ qua bước này.
Đây là công đoạn dễ bị xem nhẹ nhưng ảnh hưởng trực tiếp đến tuổi thọ của tác phẩm sau khi hoàn thành.
Dung môi phổ biến gồm turpentine và white spirit không mùi, dùng để pha loãng sơn ở giai đoạn lót nền và vệ sinh cọ.
Dầu lanh là chất pha màu được dùng phổ biến trong các lớp sơn phía trên, giúp màu bóng hơn, mượt hơn và kéo dài thời gian làm việc với sơn trên bảng pha.
Người mới nên ưu tiên dung môi không mùi (odorless mineral spirits) thay vì turpentine truyền thống, vì turpentine có mùi nồng và bay hơi độc hại mạnh hơn đáng kể khi làm việc trong không gian kín.

Vẽ sơn dầu cần không gian thông thoáng, có cửa sổ hoặc quạt thông gió, vì hơi dung môi tích tụ lâu trong phòng kín có thể ảnh hưởng đến hệ hô hấp.
Nên đeo găng tay cao su hoặc nitrile khi tiếp xúc trực tiếp với sơn và dung môi, vì một số sắc tố như cadmium có khả năng hấp thụ qua da nếu tiếp xúc kéo dài.
Một lưu ý an toàn ít người biết đến nhưng thật sự quan trọng, đó là giẻ lau hoặc khăn giấy dính dầu lanh có khả năng tự bốc cháy nếu để tích tụ thành đống trong không gian kín, do phản ứng oxy hóa của dầu lanh tỏa nhiệt liên tục.
Cách xử lý an toàn là ngâm giẻ đã dùng vào nước trước khi bỏ vào thùng rác kim loại có nắp đậy, hoặc trải phẳng ra ngoài trời để khô hẳn trước khi vứt.
Xem thêm: Cách phân biệt màu nước, màu bột và sơn dầu
Một bức tranh sơn dầu hoàn chỉnh thường trải qua bảy giai đoạn chính. Bỏ qua hoặc làm tắt bất kỳ giai đoạn nào cũng có thể ảnh hưởng đến chất lượng và độ bền của tác phẩm.
Nếu dùng vải cuộn, căng toan lên khung xát xi sao cho mặt vải phẳng và đủ độ căng, kiểm tra bằng cách búng nhẹ, nghe âm thanh giòn như mặt trống là đạt yêu cầu.
Sau đó phủ gesso theo chiều ngang rồi chiều dọc xen kẽ giữa các lớp để đảm bảo độ phủ đều, để khô hoàn toàn rồi nhám mịn bề mặt.
Dùng bút chì, than vẽ, hoặc sơn dầu pha loãng với dung môi để dựng hình cơ bản, xác định vị trí và tỷ lệ của các mảng chính.
Với tranh tĩnh vật, bước này có thể thực hiện tương đối nhanh vì dễ điều chỉnh về sau, nhưng với tranh chân dung, phác thảo cần chính xác hơn vì sai lệch tỷ lệ ở giai đoạn này sẽ khó sửa khi đã lên màu nhiều lớp.
Đây là bước nhiều người mới bỏ qua nhưng lại là cơ sở quyết định chất lượng hình khối của toàn bộ bức tranh.
Lớp lót đơn sắc, thường dùng tông nâu đất hoặc xám đen pha loãng, giúp xác lập sáng tối trước khi đưa màu sắc vào, giống như xây móng trước khi hoàn thiện mặt tiền.
Khi hình khối đã vững ở giai đoạn trắng đen, việc phủ màu lên trên sẽ dễ kiểm soát và cho kết quả trong trẻo hơn nhiều so với việc lấy màu trực tiếp từ tuýp vẽ ngay từ đầu.
Đây là hai nguyên tắc kỹ thuật quan trọng trong vẽ tranh sơn dầu nhiều lớp mà người mới cần nắm chắc trước khi vẽ bức tranh đầu tiên.
Nguyên tắc béo trên gầy liên quan đến hàm lượng dầu trong từng lớp sơn. Lớp sơn có nhiều dầu (béo) sẽ khô chậm và giữ được độ đàn hồi lâu hơn lớp sơn ít dầu (gầy).
Nếu vẽ một lớp gầy, khô nhanh và giòn lên trên một lớp béo còn chưa khô hẳn bên dưới, lớp trên sẽ bị nứt khi lớp dưới tiếp tục co giãn trong quá trình khô. Vì vậy, các lớp lót đầu tiên nên pha nhiều dung môi, ít dầu, còn các lớp sau nên tăng dần tỷ lệ dầu lanh.
Nguyên tắc dày trên mỏng liên quan đến độ dày vật lý của lớp sơn. Vẽ lớp mỏng trước, lớp dày sau, vì lớp dày cần thời gian khô lâu hơn đáng kể so với lớp mỏng do quá trình oxy hóa diễn ra từ ngoài vào trong.
Nếu vẽ lớp dày quá sớm, bề mặt có thể se lại trước khi phần bên trong khô hoàn toàn, dẫn đến hiện tượng nhăn hoặc nứt bề mặt sau một thời gian.
Hai nguyên tắc này thường được áp dụng song song và hỗ trợ lẫn nhau trong suốt quá trình lên màu.
Sau khi các mảng màu chính đã ổn định, người vẽ tập trung vào chi tiết như đường nét mắt, tóc, chất liệu vải, hoặc kết cấu bề mặt vật thể.
Giai đoạn này thường dùng cọ nhỏ và đòi hỏi sự kiên nhẫn cao, vì các sai sót nhỏ ở đây dễ bị nhận ra hơn so với sai sót ở các mảng lớn.
Sau khi tranh khô hoàn toàn, thường mất từ sáu tháng đến một năm tùy độ dày các lớp sơn, người vẽ có thể phủ một lớp vernis để bảo vệ bề mặt màu khỏi bụi bẩn và tia UV, đồng thời tạo độ bóng hoặc độ mờ tùy sở thích.
Phủ vernis quá sớm khi tranh chưa khô sâu bên trong có thể giữ hơi ẩm lại, gây hư hại về lâu dài.
Tranh nên được treo hoặc lưu trữ ở nơi khô ráo, tránh ánh nắng trực tiếp và tránh nơi có độ ẩm dao động lớn, vì sự thay đổi nhiệt độ và độ ẩm đột ngột là nguyên nhân phổ biến khiến bề mặt sơn dầu bị nứt theo thời gian dù đã khô hoàn toàn.
Bên cạnh quy trình tổng thể, một số kỹ thuật cụ thể sẽ giúp người vẽ tạo ra nhiều hiệu ứng bề mặt và chiều sâu khác nhau cho tác phẩm.
Còn gọi là alla prima, đây là cách vẽ khi các lớp màu còn ướt được pha trộn trực tiếp trên canvas thay vì đợi khô giữa các lớp.
Kỹ thuật này tạo ra các chuyển sắc mềm mại, tự nhiên, thường dùng để hoàn thành một bức tranh trong một buổi vẽ duy nhất, phù hợp với tranh phong cảnh ngoài trời hoặc tĩnh vật cần thể hiện nhanh.
Glazing là việc phủ một lớp màu trong suốt, pha loãng với dầu, lên trên một lớp màu đã khô hoàn toàn bên dưới.
Ánh sáng xuyên qua lớp glaze, phản xạ lại từ lớp nền, tạo ra hiệu ứng có chiều sâu và độ óng ánh mà việc pha màu trực tiếp trên bảng không thể đạt được.
Đây là kỹ thuật cốt lõi trong hội họa cổ điển từ thời Phục Hưng, thường cần nhiều lớp glaze chồng lên nhau qua nhiều ngày hoặc nhiều tuần để đạt hiệu ứng mong muốn.
Ngược lại với glazing, scumbling dùng một lớp màu sáng, hơi đục, phủ nhẹ lên trên lớp màu tối đã khô bên dưới.
Kỹ thuật này làm mềm các đường nét, tạo cảm giác sương mờ hoặc chiều sâu không gian, thường được dùng trong tranh phong cảnh để diễn tả khoảng cách xa hoặc bầu khí quyển.
Với kỹ thuật này, người vẽ lấy rất ít màu lên cọ, gần như khô, rồi kéo nhẹ trên bề mặt canvas để tạo hiệu ứng sần, đứt quãng.
Cọ khô thường dùng để diễn tả các chi tiết như sợi tóc, cỏ cây, hoặc bề mặt gồ ghề của chất liệu vải thô.
Đây là vấn đề mà rất nhiều người tự học vẽ sơn dầu gặp phải nhưng ít tài liệu hướng dẫn phân tích đủ sâu.
Màu bị bùn không phải là màu trung tính như nâu hay xám, những gam màu này vẫn có thể rất đẹp và cần thiết cho một bức tranh cân bằng.
Màu bùn là hiện tượng màu bị đục, mất sức sống, trông như một vệt chết trên canvas dù người vẽ đã cố gắng pha đúng theo lý thuyết màu sắc.
Nguyên nhân phổ biến đến từ thói quen vô thức khi thao tác, không phải do thiếu hiểu biết về lý thuyết màu.
Qua quá trình giảng dạy trực tiếp cho nhiều học viên ở các độ tuổi khác nhau, một số lỗi lặp lại thường xuyên và hoàn toàn có thể phòng tránh nếu người mới nắm rõ nguyên nhân từ đầu.

Sau mỗi buổi vẽ, lau bớt màu thừa trên cọ bằng khăn giấy, sau đó rửa qua dung môi để loại bỏ phần màu còn bám trong lông cọ, cuối cùng rửa lại bằng xà phòng và nước để làm sạch hoàn toàn dung môi còn sót.
Không nên ngâm cọ trong dung môi quá lâu vì phần keo giữ lông cọ với cán có thể bị bong sau nhiều lần ngâm.
Đậy kín nắp tuýp màu ngay sau khi dùng để tránh sơn khô cứng ở đầu tuýp.
Với bảng pha màu còn dư sơn chưa dùng hết trong buổi vẽ, có thể bọc kín bằng màng bọc thực phẩm rồi cho vào ngăn đông tủ lạnh để giữ màu tươi cho lần vẽ tiếp theo, vì nhiệt độ thấp làm chậm đáng kể quá trình oxy hóa của dầu.
Treo tranh ở nơi tránh ánh nắng trực tiếp chiếu vào bề mặt trong thời gian dài, vì tia UV làm màu xuống cấp và ngả vàng theo thời gian, đặc biệt với các lớp glaze mỏng.
Tránh treo tranh ở khu vực có độ ẩm thay đổi mạnh như gần cửa sổ mở hoặc phòng tắm, vì sự co giãn liên tục của canvas theo độ ẩm là nguyên nhân dài hạn khiến bề mặt sơn nứt dù tranh đã khô hoàn toàn từ lâu.

Sơn dầu có đặc tính khô chậm, thường mất từ vài ngày đến vài tuần để se mặt và nhiều tháng để khô hoàn toàn.
Với người mới, đây lại là lợi thế. Trong khi màu acrylic khô trong vài phút khiến việc sửa lỗi gần như bất khả thi, sơn dầu cho phép người vẽ quay lại chỉnh sửa, pha trộn ngay trên bề mặt tranh sau nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày.
Sơn dầu cũng có khả năng pha trộn mượt mà hiếm chất liệu nào sánh được, nhờ vào việc bột màu được kết dính bằng dầu khô như dầu lanh thay vì nước.
Điều này tạo ra các sắc độ chuyển tiếp tự nhiên khi diễn tả ánh sáng và bóng đổ, lý do vì sao phần lớn tranh chân dung và tranh tĩnh vật kinh điển trong lịch sử hội họa đều dùng chất liệu này.
Về độ bền, tranh sơn dầu bảo quản đúng cách có thể giữ màu sắc ổn định qua hàng trăm năm mà không bị xuống màu nghiêm trọng, miễn là người vẽ dùng họa phẩm chất lượng tốt và tuân thủ đúng quy tắc kỹ thuật trong quá trình thực hiện.

Tự học vẽ sơn dầu qua tài liệu và video hoàn toàn khả thi với người có tính kỷ luật cao và chịu khó thử nghiệm nhiều lần.
Tuy nhiên, phần lớn học viên tự học thường mất nhiều thời gian hơn để nhận ra lỗi kỹ thuật của bản thân, vì rất khó tự đánh giá khách quan tác phẩm của chính mình khi chưa có kinh nghiệm quan sát đủ nhiều bức tranh khác.
Một lớp học có người hướng dẫn trực tiếp giúp rút ngắn đáng kể giai đoạn dò dẫm ban đầu, đặc biệt ở các kỹ thuật cần điều chỉnh theo thời gian thực như xử lý màu bùn hoặc kiểm soát độ dày mỏng của từng lớp sơn, những vấn đề khó truyền đạt đầy đủ chỉ qua văn bản hoặc video một chiều.
Với người mới hoàn toàn chưa từng thực hành vẽ, một khóa học có lộ trình rõ ràng từ vẽ hình họa cơ bản, phối màu, đến kỹ thuật sơn dầu nhiều lớp thường mang lại cơ sở vững chắc hơn so với việc tự mày mò rờiạc từ nhiều nguồn khác nhau.
Xem thêm: Lịch sử của tranh sơn dầu Việt Nam
Bề mặt tranh thường se khô sau vài ngày đến hai tuần tùy độ dày lớp sơn, nhưng để khô sâu hoàn toàn bên trong, đặc biệt với các lớp dày, có thể mất từ sáu tháng đến một năm. Đây là lý do lớp vernis bảo vệ thường chỉ được phủ sau khi tranh đã khô đủ lâu.
Hoàn toàn có thể, không nhất thiết phải học acrylic hay màu nước trước. Sơn dầu thậm chí dễ sửa lỗi hơn cho người mới nhờ thời gian khô chậm, miễn là người học nắm được nguyên tắc béo trên gầy và dày trên mỏng ngay từ đầu để tránh nứt tranh về sau.
Bản thân sắc tố và dầu trong sơn ít gây hại nếu không nuốt phải, nhưng dung môi như turpentine và một số sắc tố gốc cadmium hoặc chì cần được xử lý cẩn thận, tránh hít trực tiếp trong không gian kín và tránh tiếp xúc da kéo dài. Làm việc trong không gian thông gió tốt và đeo găng tay là cách phòng tránh đơn giản và hiệu quả.
Có thể sửa được. Dùng một ít dung môi mạnh như dầu hỏa hoặc xăng thơm để làm mềm lớp sơn cũ, sau đó dùng dao vẽ nhẹ nhàng cạo bỏ phần cần sửa rồi vẽ lại. Cách này hiệu quả hơn nhiều so với việc cố vẽ đè trực tiếp lên phần lỗi đã khô cứng.
Vẽ tranh sơn dầu là quá trình cần thời gian để làm quen với đặc tính chậm khô và nhiều lớp của chất liệu, nhưng cũng chính đặc tính này mang lại không gian sáng tạo linh hoạt mà ít chất liệu nào có được.
Nắm vững quy trình cơ bản, hai nguyên tắc béo trên gầy và dày trên mỏng, cùng cách xử lý màu sắc để tránh bùn, xỉn sẽ giúp người mới tránh được phần lớn những lỗi kỹ thuật khiến người tự học dễ nản lòng.
Không một rào cản nào có thể ngăn chúng ta chinh phục ước mơ của chính mình. Hãy để Bụi giúp bạn rút ngắn con đường chạm đến đam mê hội họa nhé!
Đăng ký khóa học để nhận ngay ưu đãi hấp dẫn trong hôm nay nha bạn ơi!
10/07/2017
07/02/2017
23/04/2017
21/11/2021