Đầu thế kỷ 19, khi trường phái Tân cổ điển còn đang ngự trị với lý tưởng lý trí và vẻ đẹp toàn mỹ, một cuộc nổi loạn thầm lặng đã bắt đầu trong giới hội họa châu Âu. Trường phái lãng mạn xuất hiện, mang theo cảm xúc dạt dào, màu sắc rực rỡ và những đề tài chưa từng có tiền lệ. Các tác phẩm trải dài từ bi kịch đắm tàu đến cảnh chiến trận phương Đông đầy mê hoặc.
Theo dòng nghệ thuật ngày nay, từ “Lãng mạn” gợi ra thuộc tính sân khấu và trường phái tình cảm lý tưởng. Tuy nhiên, nguyên nghĩa của nó còn kết hợp nhiều mặt khác nhau hơn thế.
Để hiểu trọn vẹn trường phái này, trước hết cần nhìn lại đối thủ mà nó phải đối đầu và vượt qua là trường phái Tân cổ điển (Neo-Classicism). Đây vốn là xu hướng triết lý phổ thông trong giới văn nghệ sĩ giữa thế kỷ 18.
Trong khi Tân cổ điển liên kết với nền văn hóa cổ điển, phái Lãng mạn lại tiếp sức cho tinh thần thời hiện đại. Họ chấp nhận tính chất “bất quy tắc” từ mặt hoang sơ đến bản năng con người, bao trùm từ cái xấu lẫn cái đẹp. Khuynh hướng mới này hoàn toàn không tương hợp với giáo điều Tân cổ điển vốn chỉ truy tầm cái đẹp trong đời sống.
Bối cảnh xã hội cũng góp phần thúc đẩy sự chuyển dịch này. Cuộc cách mạng dân quyền tại Pháp nổ ra dữ dội, làm thay đổi trật tự xã hội đương thời đến tận rễ.
Lý tưởng lớn lao của Tân cổ điển bỗng xem ra xa lạ với thực tế và sự khó nhọc gia tăng trong xã hội đề cao kỹ nghệ hóa. Từ đó, trường phái Lãng mạn chủ trương quan điểm tiếp cận và cảm nhận trực tiếp trước cuộc sống hiện đại.
Pháp trở thành quê hương của các nhà cải cách tiên phong cho trường phái này, với hai họa sĩ tài năng Théodore Géricault và Eugène Delacroix. Nếu Ingres là bóng dáng vĩ đại của phái Tân cổ điển, thì hai bậc thầy này đại diện cho phái Lãng mạn, nghệ thuật của họ đối kháng hẳn với tư duy cũ.
Xét kỹ, Tân cổ điển chủ về sự điều khiển, tạo tác dáng vẻ toàn mỹ để làm nảy ra ý nghĩa nội tâm. Ngược lại, trường phái Lãng mạn nghiêng về diễn tả tình cảm bằng màu sắc gây cảm xúc dạt dào, tự do tả cử chỉ, tự do lựa chọn đề tài và cảm xúc mới lạ. Trong cuộc tranh hùng giữa hai trường phái, Lãng mạn đã chiếm ưu thế.


Thông tin họa sĩ: Théodore Géricault (1791-1824) là gương mặt tiên phong đưa trường phái Lãng mạn lên vị thế thống trị tại Pháp. Cuộc đời ông tuy ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa. Ông truy tìm thực chất cuộc đời bằng niềm đam mê cháy bỏng. Bất mãn với sự tiếp đón nhạt nhẽo ở Paris ở thời điểm đó, Géricault đem tác phẩm sang Anh. Tại đây, ông được họa sĩ Constable hoan nghênh và thông cảm sâu sắc.
Danh sách tác phẩm tiêu biểu:



Thông tin họa sĩ: Trong khi Géricault luôn bị ám ảnh trước cái chết và bệnh hoạn, tính cách lãng mạn của Eugène Delacroix (1798-1863) lại tràn đầy sức sống. Năm 1824, sau cái chết của Géricault, Delacroix được xem là người tiên phong dẫn đầu phong trào Lãng mạn.
Delacroix học kiến thức mỹ thuật Cổ điển từ Pierre-Narcisse Guérin, ban đầu sinh hoạt như một sinh viên Tân cổ điển. Dù bị các salon phê bình, ông vẫn không nản chí mà tìm cách phát huy tính chất độc đáo, sinh động theo chiều hướng của Rubens. Ông nổi danh là một nghệ sĩ dùng màu sắc rất linh hoạt. Danh họa từng để lại câu nói đi vào lịch sử: “Nghệ thuật phải vượt thời gian, hòa đồng vào giá trị vĩnh hằng của xưa và nay”.
Danh sách tác phẩm tiêu biểu:




Thông tin họa sĩ: Joseph Mallord William Turner (1775-1851) là một trường hợp đặc biệt trong nhánh phong cảnh của Lãng mạn. Thuở ban đầu, họa phẩm của Turner chủ về màu sẫm tối. Đến khoảng giữa sự nghiệp, ánh sáng lại hấp dẫn ông, và ông xem ánh sáng là yếu tố quý báu trong tranh.
Ông kết bạn với một nhóm họa sĩ vẽ màu nước ở Anh, cùng nhau phát huy “không khí” cũng như địa hình trong tranh. Hình thức nghệ thuật mới mẻ này được họ gọi là “Ngoạn mục”. Từ năm 1819, ông có cơ hội du lịch sang Ý, đặc biệt là thăm Venice nhiều lần. Chính tại Venice, ông tìm hiểu cặn kẽ sự vận hành của ánh sáng, đánh dấu giai đoạn chín muồi trong đời sáng tác. Nghệ sĩ cùng thời John Constable từng nhận xét Turner là họa sĩ “vẽ màu như sương khói”.
Danh sách tác phẩm tiêu biểu:




Thông tin họa sĩ: John Constable (1776-1837) nổi trội với sự bình dị, mộc mạc nên thường về miền quê Suffolk, thừa hưởng chất thơ thiên nhiên từ Gainsborough. Sau khi vợ mất sớm, nỗi đau để lại dấu ấn sâu đậm trong tranh. Không như Turner luôn rực rỡ mặt trời, tranh Constable toát ra một nỗi buồn man mác. Ông gửi gắm niềm an ủi vào thiên nhiên như một viễn ảnh Thiên Đường đã mất.
Năm 1825, khi Delacroix đến Anh quốc, ông khám phá phong cảnh họa của Constable và khâm phục phong cách mới lạ. Constable đã vượt ngoài lề lối “chính quy”, gạt bỏ quy ước tạo chiều sâu và luật hòa hợp màu sắc trong tranh cổ điển. Chính từ Constable, phong cảnh đã trở thành chủ đề chính của hội họa chứ không còn là loại “hậu cảnh” làm nền cho tranh nhân vật. Tư tưởng Duy nhiên (Naturalism) từ đó truyền sang thế hệ Hiện thực (Realism) của Courbet và phát huy rực rỡ ở thế hệ Ấn tượng (Impressionism).
Xem thêm: Trường phái Hậu Ấn tượng và bước chuyển sang mỹ thuật hiện đại
Danh sách tác phẩm tiêu biểu:



Thông tin họa sĩ: Pháp không hẳn là quốc gia đơn độc khai sinh trường phái Lãng mạn. Tại Đức, trường phái này mang nặng tính nghệ thuật bản địa và được họa sĩ Caspar David Friedrich (1774-1840) thể hiện thành công. Ông ca tụng Nhà Sáng Tạo Tự Nhiên bằng vẻ toàn mỹ không lời, không phô trương cái tôi cá nhân trong tác phẩm của mình.
Danh sách tác phẩm tiêu biểu:

Thông tin họa sĩ: Tư tưởng Lãng mạn nảy nở ra hai dạng biểu hiện tương phản. Hướng đầu tiên là hiện thực duy nhiên như Constable, hướng tiếp theo là siêu thực hồn nhiên như Palmer và Blake. Palmer và Blake được hội họa sử coi là khuynh hướng Huyền nhiệm (Mysticism) trong tư tưởng Lãng mạn. Họ vượt thoát cảnh thiên nhiên tả thực để vươn lên cảnh giới siêu nhiên.
Danh sách tác phẩm tiêu biểu:

Đăng ký 1 buổi học vẽ miễn phí →

Sự xuất hiện của trường phái lãng mạn không chỉ phá vỡ những quy tắc hàn lâm đương thời mà còn để lại nhiều giá trị sâu sắc, định hình mạnh mẽ dòng chảy mỹ thuật phương Tây trong các giai đoạn tiếp theo.


Xem thêm: Trường phái Biểu hiện (Expressionism): Nghệ thuật bóp méo hiện thực
Trường phái lãng mạn đã phá vỡ những quy tắc gò bó của nghệ thuật hàn lâm để trả hội họa về đúng với bản ngã con người. Bằng cách đề cao cảm xúc, trân trọng sự tự do và dám khai thác những góc khuất, phong trào này đã trao cho người nghệ sĩ quyền bộc lộ thế giới nội tâm thay vì chỉ minh họa cái đẹp khuôn mẫu. Di sản mà Géricault, Delacroix hay Turner để lại không chỉ nằm ở các tác phẩm kinh điển, mà còn là tinh thần sáng tạo độc lập tiếp tục dẫn dắt dòng chảy mỹ thuật hiện đại.
Không một rào cản nào có thể ngăn chúng ta chinh phục ước mơ của chính mình. Hãy để Bụi giúp bạn rút ngắn con đường chạm đến đam mê hội họa nhé!
Đăng ký khóa học để nhận ngay ưu đãi hấp dẫn trong hôm nay nha bạn ơi!
10/07/2017
07/02/2017
23/04/2017
21/11/2021